🎶 KHI DÒNG SÔNG VẮNG BÓNG NÚI 🎶
Lời: Đình Thực
Có bao giờ dòng sông thôi nhìn thấy núi
Con nước vẫn còn xuôi về biển rộng
Mà đôi bờ nghe quạnh quẽ chơi vơi
Như giữ lại một khoảng trời xa vắng.
Từ độ dòng sông thôi nhìn thấy núi
Mây vẫn bay qua bầu trời rất rộng
Mà chiều về nghe hun hút xa xăm
Như gió lạc giữa ngàn phương vô định.
Có những chiều nắng vàng như mật ngọt
Mà lòng ngày vẫn vắng một tiếng chim
Có những đêm trăng đầy trên mặt nước
Mà dòng sông chẳng sáng nổi niềm tin.
Ngọn núi ấy như ngàn năm đứng đó
Cho sông dài một dáng để nương theo
Cho mây trắng biết nơi nào dừng lại
Cho hoàng hôn biết đậu cuối chân đèo.
Có bao giờ dòng sông thôi nhìn thấy núi
Như cánh buồm xa rời miền bến đợi
Như mùa thu thiếu một sắc lá vàng
Như câu hát còn bỏ quên cung nhớ.
Từ độ dòng sông thôi nhìn thấy núi
Khi chân trời thiếu một miền neo đậu
Gió vẫn hát trên những triền cỏ dại
Mà lời nào cũng da diết niềm riêng.
Có những điều tưởng như là rất nhỏ
Mất đi rồi mới biết quý vô cùng
Như ngọn núi giữa nghìn trùng mây gió
Vẫn âm thầm giữ dáng đứng quê hương.
Như dòng sông qua bao mùa bão nổi
Vẫn mang phù sa bồi đắp đôi bờ
Như ngọn lửa trong đêm dài giá lạnh
Cho con người thêm hơi ấm để mong.
Dòng sông vẫn mang phù sa ra biển
Nhưng trong sâu còn giữ một khoảng trầm
Như bản nhạc thiếu một cung ngân vọng
Nên nỗi buồn còn ở lại âm thầm.
Ngọn núi ấy đâu chỉ là đá núi
Mà là nơi mây trắng ghé qua đời
Là điểm tựa cho chân trời rộng mở
Cho cánh chim biết lối giữa trùng khơi.
Có những điều không thể nào gọi tên
Như hương cũ còn vương trên kẽ lá
Như tiếng gió đi qua miền ký ức
Chạm vào lòng rồi ở lại không đi.
Khi dòng sông vắng bóng hình của núi
Mới hiểu ra giá trị của đồng hành
Giữa cuộc đời điều bền lâu nhất
Là có nhau qua những chặng vô danh.
Và có lẽ giữa vô cùng tạo hóa
Mọi gặp gỡ đều mang nghĩa nhân duyên
Núi cần sông để soi mình trong nước
Sông cần núi để giữ lấy bình yên.
Và năm tháng dẫu qua đi rất vội
Dấu yêu nào rồi cũng hóa phù sa
Bồi đắp mãi những bờ xa thương nhớ
Cho cuộc đời còn nở những mùa hoa.
Ai đã từng đi xa rồi sẽ hiểu
Đi muôn nơi vẫn nhớ một nơi về
Như dòng sông bao mùa xuôi ra biển
Vẫn mang theo bóng núi ở bên lề.
Có những điều chẳng cần lời giữ lại
Mà theo người qua hết những mùa mưa
Như bóng núi trong lòng dòng sông vắng
Dẫu xa rồi vẫn ở giữa hồn xưa...