[Điệp khúc]
Tôi từng ngã, từng sai, từng lạc lối,
Nhìn lại quá khứ, chỉ muốn bấm nút "Undo".
Nhưng đời đâu có bàn phím thần kỳ,
Nên tôi cười… trong nước mắt, như một vở hài bi.
[Đoạn 1]
Ngày xưa tôi nghĩ mình là anh hùng,
Nhưng hóa ra chỉ là kẻ vụng về trong phim cũ.
Lời hứa bay theo gió,
Còn tôi thì chạy theo bóng mình, chẳng bắt được gì.
[Điệp khúc]
Tôi từng ngã, từng sai, từng lạc lối,
Nhìn lại quá khứ, chỉ muốn bấm nút "Undo".
Nhưng đời đâu có bàn phím thần kỳ,
Nên tôi cười… trong nước mắt, như một vở hài bi.
[Đoạn 2]
Nếu có thể quay lại, tôi sẽ chọn khác đi,
Nhưng chắc lại sai thêm lần nữa, vì tính tôi vốn thế.
Thôi thì biến bi kịch thành trò cười,
Để khán giả vỗ tay, còn tôi thì nhẹ lòng.
[Điệp khúc cuối]
Sai lầm là kịch bản, tôi là diễn viên,
Đóng vai chính trong bộ phim "Ngốc nghếch và hối tiếc".
Nhưng biết đâu, chính những lỗi lầm ấy,
Làm nên một bản nhạc… vừa buồn vừa vui.