(Verse 1)
Bóng tối rình rập trong tâm trí tàn phai
Tiếng gào thét vang vọng giữa đêm dài
Một linh hồn rã rời, tìm lối thoát
Nhưng mọi cánh cửa đã hóa thành tro tàn
(Pre-Chorus)
Bàn tay ai kéo tôi vào vực thẳm
Cười khẩy khi tôi van xin sự sống
Những vết thương chẳng ai nhìn thấy
Chỉ có tôi và cái chết đang chờ
(Chorus)
Tôi đã sống như kẻ đã chết từ lâu
Mang trong tim trăm ngàn dấu dao sâu
Ai sẽ nhớ, ai sẽ đau?
Hay chỉ là thêm một xác không tên dưới mộ?
(Verse 2)
Tiếng cười giả tạo, ánh mắt lừa dối
Cuộc đời là một vở kịch không hồi kết
Tôi diễn vai nạn nhân đến tận cùng
Để rồi tự tay viết kết bằng máu
(Bridge)
Không còn nước mắt để khóc than
Chỉ còn máu loang trên bàn tay trắng
Nếu cái chết là giải thoát sau cùng
Thì tôi đón chờ như một người thân quen
(Chorus)
Tôi đã sống như kẻ đã chết từ lâu
Mang trong tim trăm ngàn dấu dao sâu
Ai sẽ nhớ, ai sẽ đau?
Hay chỉ là thêm một xác không tên dưới mộ