Đêm dài rơi xuống, căn phòng không ánh sáng
Chỉ còn tiếng tim mình, lạc giữa khoảng không gian
Bao nhiêu điều chưa nói, tan theo gió bay xa
Em ngồi đếm vết thương cũ chẳng lành
Có khi muốn bỏ đi tất cả
Nhưng đôi chân chẳng thể bước ra…
Có ai nghe được tiếng em thở dài?
Có ai thấy giọt nước mắt rơi mãi?
Một mình em thôi, giữa thế giới rộng lớn này
Cứ cố gắng cười, nhưng chẳng ai biết rằng
Em đang dần chìm xuống…
Ngày trôi vô nghĩa, em tìm trong trí nhớ
Một chút ấm êm nào, đã mất tự khi nào?
Khi con tim chẳng còn, chỗ cho niềm tin
Chỉ còn lại những mảnh vỡ…
Có khi muốn buông xuôi tất cả
Nhưng sợ mình chẳng còn là mình nữa…
Có ai nghe được tiếng em thở dài?
Có ai thấy giọt nước mắt rơi mãi?
Một mình em thôi, giữa thế giới rộng lớn này
Cứ cố gắng cười, nhưng chẳng ai biết rằng
Em đang dần chìm xuống…
Nếu một mai em biến mất khỏi nơi này
Liệu có ai còn nhớ đến tên em?
Hay chỉ là… một cái bóng mờ
Đi ngang qua đời người
Có ai nghe được tiếng em thở dài?
Có ai giữ bàn tay em lần cuối?
Trước khi em thôi, chẳng thể chống chọi nữa rồi
Cứ thế nhắm mắt lại, để nỗi buồn trôi đi
Như chưa từng tồn tại…
Đêm lại rơi xuống, chỉ còn em với em thôi