Verse 1)
Làng quê xưa, giờ chỉ còn là bãi hoang tàn
Màu xanh cây lúa nhuộm đầy máu và bùn đất
Tiếng bom gầm gào, xé tan giấc ngủ yên lành
Nụ cười trẻ thơ đã vụt tắt từ lâu.
Người cha ra đi, mang theo lời hẹn ngày về
Người anh ngã xuống, giữa cánh đồng lúa cháy
Chỉ còn mẹ ngồi đây, tóc bạc trắng theo mùa
Đếm từng hạt mưa rơi, khâu vá chiếc áo lính sờn vai.
(Pre-Chorus)
Thời gian ơi, xin ngừng trôi dù chỉ một khoảnh khắc
Để những vết thương sâu này đừng nhức nhối nữa
Nước mắt đã khô cạn, nỗi đau chẳng nói thành lời
Chỉ còn lại tiếng vọng từ chiến trường xa xôi.
(Chorus)
Chiến tranh ơi, người đã lấy đi bao nhiêu?
Lấy đi lời thề non hẹn biển của đôi lứa
Lấy đi thanh xuân, vùi chôn dưới nấm mộ xanh
Chỉ còn lại di sản, là khói đạn và nước mắt.
Hàng triệu linh hồn, vẫn lang thang không tên tuổi
Hỏi đất trời ơi, bao giờ hết cơn giông tố này?
Chúng tôi vẫn sống, mang nỗi đau của người đã khuất
Để nhắc nhở mai sau, về cái giá của hòa bình.
(Verse 2 - Chiến trường)
Đêm Trường Sơn, lạnh thấu xương, trăng cũng không dám soi
Cánh rừng già im lìm, nghe tiếng lá rụng thê lương
Người lính trẻ, mắt mở to, đối diện tử thần
Tay súng vẫn ghì chặt, chẳng một chút run sợ.
Đói rét bủa vây, viết vội câu thơ gửi mẹ
Hương vị quê nhà, chỉ còn trong ký ức mong manh
Họ chiến đấu bằng cả máu và niềm tin
Rằng sau màn khói đen, ngày mai sẽ có ánh dương.
(Verse 3 - Hậu quả và Tái thiết)
Nhiều năm trôi qua, vết thương da thịt đã lành
Nhưng vết hằn trong tim, vẫn âm ỉ, không dứt
Người lính trở về, mang theo di chứng đạn bom
Tìm lại bạn bè, chỉ thấy tên trên bia mộ.
Đất nước tái sinh, từ đổ nát và tro tàn
Chúng tôi xây lại cầu, dựng lại mái nhà tranh
Nhưng trong giấc mơ, vẫn còn nghe tiếng súng
Bởi nỗi đau này, là di sản không thể nào xóa nhòa.
(Pre-Chorus)
Thời gian ơi, xin ngừng trôi dù chỉ một khoảnh khắc
Để những vết thương sâu này đừng nhức nhối nữa
Nước mắt đã khô cạn, nỗi đau chẳng nói thành lời
Chỉ còn lại tiếng vọng từ chiến trường xa xôi.
(Chorus)
Chiến tranh ơi, người đã lấy đi bao nhiêu?
Lấy đi lời thề non hẹn biển của đôi lứa
Lấy đi thanh xuân, vùi chôn dưới nấm mộ xanh
Chỉ còn lại di sản, là khói đạn và nước mắt.
Hàng triệu linh hồn, vẫn lang thang không tên tuổi
Hỏi đất trời ơi, bao giờ hết cơn giông tố này?
Chúng tôi vẫn sống, mang nỗi đau của người đã khuất
Để nhắc nhở mai sau, về cái giá của hòa bình.
(Bridge - Về sự kiên cường và nỗi đau người ở lại)
Con sông quê nhà, giờ mang màu đục ngầu thương nhớ
Vẫn chở nặng niềm tin, những người vợ trẻ chờ chồng
Họ là những hậu phương, mạnh mẽ hơn cả thép
Gửi đi từng gói muối, từng viên đạn, bằng cả trái tim.
Đừng bao giờ quên, những ngày tháng máu đổ xương tan
Họ hi sinh vì một màu cờ, vì hai tiếng Tự Do
Để chúng ta có được bầu trời xanh ngời ngày hôm nay.
(Outro)
Và cứ thế, tiếng súng đã im...
Chỉ còn di sản của thương đau, in hằn trên mỗi con người...
Chúng tôi không quên... chúng tôi không quên...
(Tiếng sáo trúc và đàn tranh, ngân dài, kết thúc bằng tiếng trống trận xa xăm và tiếng chim hót buổi bình minh)