[Intro]
Tàu đêm vội vã chở nỗi niềm chia xa,
Ánh đèn nhấp nháy, xa vời vợi, lẻ loi.
[Verse 1]
Gió lùa qua khung cửa, thì thầm nỗi quạnh hiu,
Tôi gác lại ký ức, trong đêm dài bão tố.
Những giấc mơ về nơi, ánh sáng lấp lánh,
Chạy theo tàu tốc hành, như tiếng gọi thiết tha.
[Pre-Chorus]
Thời gian trôi như tàu rời khỏi bến,
Góc phố cũ nép mình dưới đêm đen.
Mỗi nhịp tim rộn ràng, lại thêm một tiếng thở,
Tình yêu không còn, nhưng huyền thoại vẫn còn.
[Chorus]
Về nhà, giữa màn đêm,
Những ngôi sao lấp lánh, như ước mơ chưa quên.
Cây cầu miền ký ức, đưa chân ta qua sóng,
Giữa không trung, ta tìm nhau trong giấc mơ.
[Verse 2]
Hành lý nặng trĩu, nhưng lòng chưa xa rời,
Cửa sổ đu đưa, lấp lánh đường phố.
Gọi tên nhau trong gió, khi bình minh lấp lánh,
Dù đôi tay không nắm, vẫn giữ nhau trong lòng.
[Pre-Chorus]
Thời gian vẫn lặng lẽ, như bóng hình xưa cũ,
Ký ức và hy vọng là những gì ngọt ngào.
Nhưng mỗi khoảnh khắc mở ra những bài học,
Đi giữa đời và những cơn sóng nhẹ nhàng.
[Chorus]
Về nhà, giữa màn đêm,
Những ngôi sao lấp lánh, như ước mơ chưa quên.
Cây cầu miền ký ức, đưa chân ta qua sóng,
Giữa không trung, ta tìm nhau trong giấc mơ.
[Bridge]
Dù có xa cách, ta vẫn như bài thơ,
Mỗi dòng chữ, mỗi nhịp, vẫn còn nồng nàn.
Tâm tư lắng đọng, giữa vũ trụ bao la,
Bởi tình yêu chưa tắt, dù thời gian cách trở.
[Outro]
Tàu đêm vội vã chở nỗi niềm chia xa,
Ánh đèn nhấp nháy, xa vời vợi, lẻ loi.
Trở về nơi thân thương, tìm lại ánh sáng,
Giữa đêm mù sương, trái tim luôn chờ đợi.