Ly rượu nồng, hơi ấm lan tỏa
Vị cay nồng, giọt đắng chênh chao
Nhấp một ngụm, hồn bỗng xao xao
Những buồn vui, dâng đầy cõi nhớ.
Ngồi một mình, bóng đêm buông lơi
Ly rượu vơi, lòng ai chợt rối
Ký ức cũ, theo làn khói trôi
Cuộn về đây, những gì đã lỡ.
Rồi ly cà phê, đắng ngắt ban mai
Hương thơm dịu, xua tan mệt mỏi
Tỉnh giấc rồi, ngày mới lại tới
Nghĩ về ta, và những ngày dài.
Ly rượu say, cho quên đi hết
Nhưng rồi tỉnh, lại thấy mình cô đơn
Cà phê đắng, cho lòng thêm vương
Bao suy tư, ấp ôm trong đời.
Hai vị đắng, hai nỗi niềm riêng
Một là say, một là tỉnh mộng
Ly rượu nồng, tình yêu nồng cháy bỏng
Cà phê đắng, nỗi nhớ hao gầy.
Cuộc đời này, như ly rượu say
Lúc ngọt ngào, lúc cay nồng lắm
Như cà phê, lúc đắng lúc êm thầm
Ta uống cạn, để rồi lại đầy.
Cứ nhấp môi, ly rượu nồng ấm
Rồi lại nhấm, cà phê đắng lịm
Sống là đây, là những lúc triền miên
Vừa say sưa, vừa tỉnh giấc mơ.
Bao nhiêu năm, bao nhiêu cuộc đời
Lúc yêu thương, lúc xa vời vợi
Ly rượu nồng, tình người thắm đượm
Cà phê đắng, đời người dài lâu.
Uống đi em, dù say hay tỉnh
Dù đắng chát, hay ngọt ngào hương
Cuộc đời này, là một bài ca vương
Ly rượu nồng, cà phê đắn đo.