[Intro – Piano buồn, nhẹ nhàng]
Đêm nay phố đông người qua
Mà tim anh vẫn cô đơn đến lạ
Nhìn ai tay trong tay cười nói
Chợt thấy mình lạc lõng giữa dòng đời...
[Verse 1]
Bạn bè giờ ai cũng yên bề
Có người thương đứng đợi lúc đi về
Còn anh cứ mãi một mình
Đi qua bao cuộc tình… mà chẳng thành.
Nhiều lần cũng muốn mở lòng
Nhưng duyên số cứ hóa thành hư không
Người cần thương thì chẳng đến
Người từng đến… lại vội bỏ anh đi.
[Pre-Chorus]
Có đôi lúc anh tự hỏi
Mình kém duyên hay thiếu may mắn thôi
Sao chân thành trao hết cả tim
Cuối cùng vẫn chỉ riêng mình lặng im...
[Chorus – Cao trào cảm xúc]
Tình duyên long đong giữa cuộc đời
Nhìn người ta sánh đôi mà tim chơi vơi
Ngoài kia hạnh phúc đầy nơi
Còn anh ôm cô đơn suốt bao năm trời.
Nhiều khi bất lực muốn buông xuôi
Sợ chẳng ai thương mình thật trên đời
Nhưng anh vẫn giữ niềm tin
Rằng một ngày sẽ có người vì anh mà đến…
[Verse 2]
Có những đêm nghe lòng vụn vỡ
Thấy bản thân chẳng hợp với chữ “duyên”
Cười ngoài môi nhưng trong lòng đau
Vì đã quen với những lần đến sau.
Anh cũng từng mơ giản đơn
Một mái nhà nhỏ có người để thương
Chỉ cần ai hiểu lòng anh
Thì bao giông gió cũng hóa yên bình.
[Bridge – Nhạc dâng cao]
Có thể ông trời cho anh chậm hơn
Để gặp đúng người giữa ngàn tổn thương
Sau những tháng năm lẻ loi
Biết đâu hạnh phúc đang đợi phía cuối con đường...
[Final Chorus – Cảm xúc mạnh]
Tình duyên long đong nhưng anh còn chờ
Dù nhiều lần trái tim đã bơ vơ
Một ngày nào đó chắc sẽ có người
Nắm tay anh đi hết quãng đời.
Và khi ấy anh sẽ mỉm cười
Vì thanh xuân đâu phí hoài một người
Cô đơn hôm nay rồi sẽ qua thôi
Hạnh phúc muộn màng… vẫn là hạnh phúc.
[Outro – Nhẹ dần]
Giữa dòng đời đông người như thế
Hy vọng ai đó cũng đang tìm anh… 🥀