Verse 1]
Năm trăm năm người hóa kiếp nơi đâu,
Để riêng ta ôm nỗi nhớ bạc đầu.
Qua bao tháng năm, qua muôn trùng đau,
Vẫn chẳng thể quên ánh mắt hôm nào.
Lời hẹn năm xưa còn vang bên tai,
Ta giữ trong tim chưa một lần phai.
Dẫu trời ngăn lối, dẫu mệnh chia hai,
Ta vẫn tìm người giữa biển sương dài.
[Pre-Chorus]
Ta bước qua ngàn kiếp phong ba,
Chỉ mong một lần gặp lại người ta.
[Chorus]
Năm trăm năm ta nghịch Thiên đạo,
Chỉ vì người chẳng phải trường sinh.
Phá càn khôn, đạp nát thiên đình,
Mong đổi lấy một lần tương phùng.
Năm trăm năm ta không hối tiếc,
Dẫu thân này hóa bụi hư vô.
Nhưng khi Thiên đạo cuối cùng khuất phục,
Người lại xa ta giữa giấc mộng tàn.
[Verse 2]
Tam giới rung chuyển dưới bước chân ta,
Nhật nguyệt đổi thay, biển hóa phong ba.
Ta tưởng thắng được số trời nghiệt ngã,
Sẽ giữ người lại mãi chẳng cách xa.
Nhưng khi bàn tay chạm vào hư không,
Mới hay người đã hóa thành mây hồng.
Chỉ còn mình ta giữa trời lồng lộng,
Ôm nỗi cô đơn suốt kiếp phiêu bồng.
[Bridge]
Ta đã gào thét giữa chín tầng mây,
Đã từng van xin trời cao đổi lấy.
Đổi cả thiên hạ, đổi cả sinh mệnh này,
Vẫn không giữ được người ở lại.
[Chorus Cao Trào]
Năm trăm năm ta nghịch Thiên đạo,
Chỉ vì người chẳng phải trường sinh.
Dẫu tam giới hóa tro tàn điêu linh,
Tình trong tim vẫn chưa từng lụi tắt.
Năm trăm năm ta mang chấp niệm,
Một bóng hình chẳng thể nào quên.
Đến khi Thiên đạo cúi đầu nhận thua,
Ta mới biết mình đã mất người mãi mãi.
[Outro]
Ta nghịch Thiên không vì trường sinh…
Ta nghịch Thiên chỉ vì một người…
Năm trăm năm đổi lấy một đời…
Để rồi cuối cùng…
Chỉ còn riêng ta… nhớ người… mà thôi… 🎵