GOM MÀNH TRĂNG VỠ
Trăng treo đầu núi trăng tà
Người đi biền biệt xót xa mong chờ
Hạ buồn gieo nợ lòng ta
Thu về vàng úa lá.....xa rời cành
Thương người câu hứa chòng chanh
Chợt nghe thu đến lá xanh thấy buồn
Tim đau ! Lệ ứa trào tuôn
Duyên này khép lại gởi....buồn hạ đi
Nợ xưa ai có nhớ gi..?
Câu thương chưa trọn xa đi...tháng ngày
Bến buồn trăng vỡ, buồn thay
Gởi theo mây gió...duyên này biệt ly
Bến xưa Hoa Tím chờ chi..
Thu tàn, đông mãn, xuân thì sầu đau
Giờ đây hết nhớ chờ nhau
Gom mành trăng vỡ ! Gỡi nhau làm quà
Đời này duyên nợ xót xa
Yêu nhau chưa đủ.! Vắng...xa mất rồi
Nặng tình Hoa Tím người ơi
Bến buồn trăng vỡ..! Nợ đời...trăm năm