Trời mưa trắng xóa chân đê,
Nước dâng cuộn cuộn cuốn về làng quê.
Nhà trôi theo sóng lê thê,
Bao nhiêu của cải, bốn bề tan hoang.
Xe trôi lẫn giữa mênh mang,
Hoa màu mất sạch, ruộng vàng tiêu tan.
Trâu bò chẳng kịp buộc gian,
Chạy theo dòng lũ ngỡ ngàn đau thương.
Cha ơi! Con gọi bên đường,
Sóng xô cha khuất giữa sương mịt mù.
Mẹ ôm con nhỏ ngồi ru,
Mà nghe lòng vỡ, mịt mù khói mây.
Đứa con thơ lạc đâu đây,
Tiếng kêu nhỏ lạc giữa dòng sông đêm.
Bàn tay mẹ với chẳng vơi,
Chỉ còn trống trải bên thềm nước dâng.
Làng quê chìm giữa mưa giăng,
Người ôm người khóc, bóng đêm lệ nhoà.
Dẫu đau – vẫn phải vững bền,
Ngày mai nắng lại mọc trên mái nghèo.