Năm trăm năm dài, vạn dặm sương.
Trời xui đất khiến, ta ngỡ ngàng.
Kiếp này gặp lại, tim còn thương.
Dẫu cho tiền định, hóa thiên đàng.
Nhưng phận nhân gian, lắm đắng cay.
Đạo trời ngăn lối, sao được chăng?
Ngươi với ta đây, nào có hay.
Chuyện tình đôi lứa, ngỡ ngàng dăng.
Ta đã sống lâu, hơn người thường.
Bao nhiêu năm tháng, chỉ mình ta.
Thấy bao mùa lá, rụng muôn phương.
Lòng vẫn vấn vương, bóng hình ta.
Nay gặp lại người, hồn ngây ngất.
Như dòng suối mát, tưới tâm can.
Nhưng trời định đoạt, nào ai lật.
Tình ta như mây, trôi lang thang.
Thiên đạo kia sao, nỡ đành lòng?
Ngăn chi đôi lứa, yêu thương nhau?
Ta nguyện phá vỡ, càn khôn không.
Để tình ta mãi, đọng về sau.
Dù cho phải chiến, với trời cao.
Dù cho mất hết, cả thân mình.
Ta cũng chẳng quản, lao đao sao.
Chỉ mong người ở, mãi bên mình.
Năm trăm năm qua, quá đủ rồi.
Nhìn người mà thấy, chẳng vơi sầu.
Tình ta vẫn đó, không đổi dời.
Chỉ vì thiên mệnh, chẳng bạc đầu.
Ta sẽ bước tới, dù gian nan.
Bẻ gãy xiềng xích, của trời sai.
Ngăn đường ta lại, kiếp lầm than.
Ta sẽ vượt qua, mọi chông gai.
Bao nhiêu lần kiếp, ta đã mang.
Lòng vẫn cháy bỏng, chỉ vì người.
Đừng để tình ta, mãi hoang mang.
Ta sẽ nắm lấy, ánh sáng ngời.
Nếu đạo trời đó, không buông tha.
Ta sẽ dùng sức, mạnh vô biên.
Phá tan tất cả, càn khôn xa.
Để tình ta mãi, chẳng hề nghiêng.
Ngươi hãy tin ta, đừng sợ chi.
Ta sẽ làm tất, cả mọi điều.
Dù cho phải đấu, với thần kỳ.
Ta cũng chẳng ngại, tình bao nhiêu.
Năm trăm năm đợi, quá dài lâu.
Tình này xin giữ, mãi về sau.
Dù cho mệnh trời, có phai màu.
Tình ta vẫn đó, chẳng hề nhàu.
Càn khôn nghiêng đổ, vạn vật tan hoang
Vì ta đã mất, người ta thương
Năm trăm năm, nàng hóa kiếp người
Năm trăm năm, ta nghịch Thiên đạo
Giờ đây ta đứng, giữa đống tro tàn
Chứng kiến người đi, về nơi xa
Ta đã làm tất, phá nát cả ngàn
Nhưng cuối cùng, vẫn mất người đi mà.
Hơi thở người, giờ đã nhạt phai
Nụ cười người, giờ đã úa màu
Ta một mình, giữa đêm trường dài
Vẫn nghe tiếng người, vọng về đâu đây…
Năm trăm năm, kiếp người ngắn ngủi
Năm trăm năm, ta chiến đấu không ngừng
Để rồi nhận ra, bao nhiêu tủi
Ta đã thua, trong cuộc chiến này chừng.
Ta đã phá, đã gào thét, đã van
Mong giữ nàng lại, trong tay mình
Nhưng số kiếp trêu ngươi, quá bẽ bàng
Ta chỉ còn lại, bóng hình lặng thinh.
Nàng đã đi, như áng mây trôi
Để lại ta, với nỗi đau này
Năm trăm năm, ta đã lãng phí thôi
Vì cuối cùng, vẫn không giữ được người
Bây giờ ta biết, ta đã sai
Đã quá kiêu ngạo, đã quá tham lam
Nghịch Thiên đạo, đâu có dễ dàng
Chỉ mang lại, thêm đau khổ, thêm tàn.
Nhưng dù sao, ta vẫn không hối
Vì tất cả, ta đã làm vì người
Dù giờ đây, ta chỉ còn đơn côi
Vẫn nhớ về người, mãi mãi không tang…
Năm trăm năm người đã hóa kiếp,
Năm trăm năm ta nghịch thiên cải mệnh
Chỉ vì một lời hẹn năm xưa, dù tam giới sụp đổ,
Ta nguyện phá càn khôn, đạp nát Thiên Đạo
Để tình ta mãi được vẹn nguyên…
“Ta nghịch Thiên không phải để trường sinh.
Ta nghịch Thiên chỉ vì một người.
Nhưng khi Thiên đạo chịu thua, người ấy lại không còn…”