Mưa rơi như nước mắt em
Mỗi vũng nước phản ánh tất cả các kế hoạch của tôi.
Thế giới bên ngoài thật tươi sáng và đầy màu sắc,
Nhưng trong tôi mọi thứ đã biến mất.
Đường phố vắng tanh, tiếng nói im bặt,
Một bóng tối cô đơn sống trong tôi.
Tôi bước đi một mình với những suy nghĩ nặng nề
Những kỷ niệm về bạn làm tôi cảm ơn bạn.
Đồng hồ tích tắc lặng lẽ, thời gian trôi nhanh,
Mỗi khoảnh khắc đều bị thổi bay một cách đau đớn.
Anh nhắm mắt lại và mơ về em
Nhưng giấc mơ tan vỡ và tôi ở lại đây.
Ôi thời gian đã mất không bao giờ trở lại,
Những kỷ niệm cháy bỏng, họ đã dạy tôi.
Tôi hét vào hư không, nhưng không ai nghe thấy tôi,
Trong nỗi cô đơn, ánh sáng của tôi vụt tắt.
Nụ cười của bạn đã mất tích, đó là nhà của tôi,
Bây giờ tôi đứng đây, trong một khoảng dừng trống rỗng.
Hình ảnh mờ đi nhưng nỗi đau vẫn còn đó
Một cái bóng thường trực đeo bám tôi.
Ngày thì xám xịt, đêm thì dài,
Một bài hát không có giai điệu, âm thanh cô đơn.
Tôi tìm sự bình yên nhưng chỉ thấy nỗi đau
Tình yêu ngày xưa đã xa tôi như một trò đùa.
Màu sắc nhạt dần, thế giới trở nên nhỏ bé,
Anh mơ về em, nhưng điều đó không thể là sự thật được.
Lời chia tay cuối cùng, lời tạm biệt thầm lặng,
Trong sự tĩnh lặng của màn đêm nơi những linh hồn đi qua.
Ôi thời gian đã mất không bao giờ trở lại,
Những kỷ niệm cháy bỏng, họ đã dạy tôi.
Tôi hét vào hư không, nhưng không ai nghe thấy tôi,
Trong nỗi cô đơn, ánh sáng của tôi vụt tắt.
Bóng tối ôm lấy tôi, lạnh lẽo và cô đơn,
Niềm hy vọng vụt tắt, trái tim tôi hóa đá.
Anh viết cho em những lá thư chưa bao giờ được gửi,
Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, nơi thời gian vẫn trôi.
Lời nói bay đi theo gió thổi bay đi
Tình yêu tôi cảm nhận bây giờ chỉ là một lời cầu xin.
Anh đang đi trên con đường chúng ta từng đi cùng nhau
Những kỷ niệm về em khiến anh hát vang.
Nhưng tiếng hát trở nên trầm lắng hơn, giai điệu đứt quãng,
Trong bóng tối tôi không thể tìm thấy chút ánh sáng nào.
Tôi nhìn vào gương, tất cả những gì tôi thấy là hình ảnh của bạn,
Tiếng vọng của quá khứ tràn ngập trái tim tôi.
Giấc mơ tan vỡ, hy vọng không còn nữa
Trong nỗi cô đơn nơi tình yêu phai nhạt.
Ôi thời gian đã mất không bao giờ trở lại,
Những kỷ niệm cháy bỏng, họ đã dạy tôi.
Tôi hét vào hư không, nhưng không ai nghe thấy tôi,
Trong nỗi cô đơn, ánh sáng của tôi vụt tắt.
Khi bình minh đến và mặt trời nở hoa,
Trái tim tôi vẫn lạnh lẽo nơi tình yêu cháy bỏng.
Ôi thời gian đã mất, đau như đá,
Một cuộc đời đầy nước mắt, mãi mãi cô đơn.
Sự im lặng bao quanh tôi như một chiếc áo choàng nặng nề,
Nỗi cô đơn còn lại và trái tim trở thành chiếc dép.
Mong bình yên mà chỉ thấy đau khổ
Trong màn đêm bao la nơi nỗi buồn gào thét.