Chẳng còn có thể vén lại những sợi tóc lòa xòa của em nữa phải không?
Anh nhé đừng buồn
Trời lập đông
Cánh thiên di phía chân trời hối hả
Đẹp như tia hoàng hôn cuối cùng
Khoảng trống em để lại sau lưng
Nắng sẽ thay người sưởi ấm
Chỉ thương bước lỡ lên thảm đường chiều muộn
Lá guộc gầy lao lung trút rơi