Verse 1
Có một chiếc lá vàng, vừa rụng xuống chiều nay, anh nhặt chiếc lá gầy, nhìn cánh lá hư hao, anh hỏi chiếc lá rằng, bởi vì sao lá chết, lá chợt buồn thì thào, tôi chết vì tương tư.
Verse 2
Có một chiếc áo hồng, chiều nào đã sang sông, bỏ lại nơi bến mộng, một người đứng trông mong, bao thu rồi vẫn đợi, lòng buồn như chiếc lá, đông qua rồi xuân về, vẫn buốt giá tim côi.
Chorus
Tình tôi ơi như chiếc lá cuốn rơi cuối trời, giọt mưa rơi hay nước mắt xót xa thói đời, dòng sông xưa trong ký ức vẫn in bóng người, đồi thông xưa trong nhung nhớ vẳng vang tiếng cười, tình tôi ơi như chiếc lá chết trong hững hờ.
Verse 3
Có một ánh nắng vàng, muộn màng cuối chiều thu, xuyên qua lớp sương mù, còn đọng chút ưu tư, quay lưng về kỷ niệm, một chiều thu năm ấy, em không lời từ tạ, đã vội vã sang sông.