Chiều sương trên đê vắng, mênh mang bóng tà dương
Bến đò xưa vắng lặng, không còn ai trên đường.
Tre ngà không trẻ nữa
Bởi nhớ nhung người xưa
Ngõ quen không nhớ nữa
Dấu chân ai đi về
Tuổi đời bao phiêu bạt
Thấm màu của thời gian
Tìm người nhưng chẳng thấy
Chỉ nhận về mênh mang
Sóng vẫn buồn từ ấy
Vẫn thiết tha đợi chờ
Bóng người con gái ấy
Vẫn tìm về trong mơ