[Verse 1]
Em từng thắp cả trái tim mình để giữ mái nhà sáng
Nhưng anh bước ra ngoài, để lại ngọn đèn chập chờn giữa gió
Tiếng cửa khép lại đêm đó nghe như một bản án
Khi em nhận ra… người đàn ông em tin đã phản em như một cái bóng rỗng
[Pre-Chorus]
Em không sợ cô đơn — em chỉ sợ lòng mình đã bị biến dạng
Bởi những lời hứa anh ném xuống vực sâu
Rồi dửng dưng quay đi
[Chorus]
Đêm nay, em cắt đứt tên anh khỏi trí nhớ
Tàn nhẫn như cách anh từng đâm vào lưng em
Không còn cứu vãn — chỉ còn hơi thở ngột ngạt của sự thật
Em sống tiếp, mang theo những vết thương không ai nhìn thấy
Sống tốt nhất có thể… giữa bóng tối anh để lại
Nhưng bóng tối ấy không còn quyền nuốt lấy em nữa
[Verse 2]
Em từng nghĩ im lặng là bình yên
Cho đến khi anh biến nó thành lưỡi dao khoét sâu ngực em
Căn nhà này vẫn nguyên vẹn nhưng trái tim em thì không
Nó nhuộm đêm bằng những tiếng gào mà không ai nghe được
[Pre-Chorus]
Em không còn đứng trước gương để trách mình nữa
Tội lỗi không thuộc về người bị phản bội
Mà thuộc về kẻ chọn dối trá để trốn đi chính bản thân hắn
[Chorus]
Đêm nay, em cắt đứt tên anh khỏi trí nhớ
Tàn nhẫn như cách anh từng đâm vào lưng em
Không còn cứu vãn — chỉ còn hơi thở ngột ngạt của sự thật
Em sống tiếp, mang theo những vết thương không ai nhìn thấy
Sống tốt nhất có thể… giữa bóng tối anh để lại
Nhưng bóng tối ấy không còn quyền nuốt lấy em nữa
[Bridge – u ám, dằn vặt, dữ dội]
Anh cứ đi vào đêm khác
Nhưng đừng quay đầu — vì em không còn đứng đó nữa
Trái tim em, dù rách nát, vẫn đang tự khâu bằng sợi chỉ máu
Em không gọi tên anh trong giấc ngủ
Không níu những gì đã hóa độc
Em chọn bước qua nỗi đau…
Vì ở cuối cùng, chỉ có em cứu được chính mình
[Final Chorus]
Đêm không còn tên anh
Không còn hơi ấm giả tạo, không còn nước mắt rơi vào vô nghĩa
Em sống tiếp, mạnh như một vết sẹo đã liền da
Sống tốt nhất có thể — không phải để chứng minh điều gì
Mà để anh biết:
Người phụ nữ anh làm tổn thương…
Giờ đã trở thành cơn bão mà anh