(Verse 1)
Chiều Tiền Giang, gió đưa hương lúa,
Ông Sâm ngồi bên hiên nhớ chuyện năm nào.
Thời bom đạn, đôi chân từng đi qua lửa khói,
Giữ quê nhà, giữ cả những mùa phù sa.
(Verse 2)
Ngày xưa ấy áo sờn vai, súng nặng trên tay,
Bạn bè ngã xuống, tên còn khắc trong tim.
Ông trở về, tóc xanh chưa kịp bạc,
Nối cuộc đời bằng ruộng đồng yên bình.
(Chorus)
Ôi ông Huỳnh Văn Sâm – bóng dáng giữa cuộc đời,
Mang cả một thời chiến tranh vào từng nếp nhăn nơi khóe mắt.
Dẫu năm tháng phai dần, lòng ông vẫn không quên,
Những người đã nằm lại trên cánh đồng Tiền Giang năm ấy.
(Verse 3)
Giờ con cháu lớn khôn, nghe chuyện ông kể,
Chuyện hành quân trong đêm, chuyện đói rét bủa vây.
Ông chỉ cười: “Sống còn là may mắn…
Nên mới thương quê này nhiều hơn trời đất cho.”
(Bridge)
Có những đêm mưa về, ông lặng người nhớ lại,
Một tiếng gọi đồng đội nghe vọng từ xa lắm.
Nước sông Tiền chảy hoài, như mang lời an ủi:
“Đã qua rồi ông ơi… yên nghỉ những linh hồn.”
(Chorus – cuối)
Ông Huỳnh Văn Sâm – người lính già miệt vườn,
Trái tim vẫn đỏ lửa dù tóc đã bạc sương.
Giữa đổi thay cuộc đời, quê hương còn bình yên
Nhờ những người như ông từng bước qua bão đạn.