Trong cung điện vàng son, dưới bóng trăng đêm,
Tình ta như ngọn đèn, âm thầm cháy êm.
Ánh trăng kia dịu dàng, rót xuống cung vàng,
Như tình ta thầm lặng, vương vấn muôn màng.
Hoàng cung xưa tĩnh mịch, tiếng gió ru màn,
Tình mình cũng thế thôi, chẳng ồn ào, phán.
Chỉ là ánh mắt trao, nụ cười khẽ rung,
Hiểu nhau không cần nói, lòng người với lòng.
Ngọn đèn trong đêm tối, soi lối đi về,
Tình ta cũng vậy đó, luôn sẻ chia ghê.
Khi buồn thì an ủi, khi vui thì chung,
Như ngọn lửa sưởi ấm, xua tan lạnh lùng.
Dưới ánh trăng lung linh, cung điện huyền ảo,
Tình mình thêm đậm sâu, chẳng chút phai nhạt nào.
Như dòng nước uốn lượn, theo dòng chảy êm,
Tình ta cứ dịu dàng, theo năm tháng đêm.
Đèn lòng chẳng cần sáng, rực rỡ như sao,
Chỉ cần ấm áp thôi, lòng ta hiểu nào.
Hoàng cung rộng thênh thang, bao nhiêu lối đi,
Tình ta chỉ có nhau, chẳng cần chi nhiều chi.
Đêm nay trăng tròn vành, sáng tỏ khắp nơi,
Tình mình như ngọn đèn, thắp sáng cuộc đời.
Dưới ánh trăng thiêng liêng, trong lòng hoàng cung,
Tình ta mãi nồng nàn, vẹn nguyên thủy chung.
Những đêm đông lạnh giá, đèn lòng thêm hơi,
Tình ta cũng ấm áp, xua đi giá buốt khơi.
Hoàng cung bao năm tháng, chứng kiến bao thăng trầm,
Tình mình vẫn vững bền, theo thời gian âm thầm.
Không lời thề non hẹn, không hứa hẹn xa xôi,
Chỉ cần có nhau đây, lòng ta thấy vui.
Ánh trăng như chứng giám, cho tình ta đây,
Đèn lòng mãi cháy âm, suốt cả đời này.
Trong lòng hoàng cung xưa, nơi yên bình nhất,
Tình ta như ngọn đèn, luôn tràn đầy ý mật.
Dưới ánh trăng dịu dàng, soi bóng đôi mình,
Tình mình mãi đậm đà, đẹp xinh, lung linh.