

Prompt / Lyrics
Ngốc lắm… thương người hơn cả chính ta, Tim rách rồi… lại tự mình khâu lại. Biết những lời hứa kia… như gió bay qua, Mà vẫn giữ… như một điều ở lại. [Verse 2] Ngốc lắm… quen chờ những điều không hẹn, Tự dỗ dành: chắc người chỉ bận thôi. Tin cả những im lặng rất quen, Nghe trong lòng… mà cứ tưởng thành lời. [Pre-Chorus] Có những đêm dài không ngủ, Chỉ thấy lòng mình… rơi xuống rất sâu… [Chorus] Ngốc lắm… yêu một người không giữ mình, Đau đến mấy… cũng lặng im chẳng nói. Cười để giấu đi những chông chênh, Để ai nhìn vào… cũng nghĩ mình ổn thôi. Ngốc lắm… ôm một người không thuộc về, Càng cố giữ… lại càng xa vời vợi. Đến khi nước mắt rơi ê chề, Mới hiểu ra… mình chẳng là gì với người. [Verse 3] Ngốc lắm… mỗi lần muốn quay lưng đi, Tim lại kéo… về nơi đầy thương tích. Biết phía trước chẳng có gì, Mà vẫn bước… như chưa từng hiểu biết. [Bridge] Nếu một ngày… tim thôi không ngu ngốc, Biết chọn mình… thay vì chọn một ai… Thì có lẽ… sẽ không còn nước mắt, Và bình yên… sẽ ở lại rất dài… [Final Chorus] Ngốc lắm… yêu một người không giữ mình, Đánh đổi hết… chỉ nhận về khoảng trống. Đến khi trái tim thôi lặng thinh, Mới nhận ra… mình đã đau quá nhiều. Ngốc lắm… nhưng chẳng thể khác hơn, Vì khi yêu… ai cũng hóa dại khờ…
Tags
Uplifting pop, childlike melody, acoustic guitar and gentle percussion
3:34
No
4/12/2026